Yungmuk đang chờ sẵn Nhóc ở Sảnh Thách Đấu – Thiên Đỉnh, vừa gặp hắn liền mở lời:

– Hm, tại sao sư phụ lại muốn gặp cậu vậy?

Nhóc: Sư phụ trao cho tôi quyển sách này

Yungmuk cảm thấy bất ngờ khi Nhóc cầm quyển sách Võ học mà Sư phụ trao cho. Rất nhiều đệ tử chưa bao giờ được nhìn thấy quyển sách đó, với những người khác thì phải mất đến 5 năm hoặc hơn. Nhưng mà với Nhóc thì quá sớm… Có lẽ là một dấu hiệu nào đó. Yungmuk đã phải tập luyện mất 8 năm để trở thành cựu đồ đệ, Lusung thì mất 6 năm. Nhưng còn với tay lính mới này… Hắn có gì đặc biệt chứ? Những suy nghĩ đó cứ lởn vởn trong đầu Yungmuk

Yên lặng một lúc, Yungmuk tỏ vẻ ngạc nhiên: Thật sao? Sách võ học chỉ được trao cho những đệ tử sẵn sàng cho quá trình luyện tập chông gai phía trước thôi

“Để làm gì” – Nhóc thắc mắc

Yungmuk tiếp lời: Quyển sách mà sư phụ giao cho cậu, ghi chép đầy đủ những kỹ năng chiến đấu cơ bản nhất của Hồng Môn. Cậu…đã trở thành đệ tử Hồng Môn. Nghĩa là từ giờ phút này, cậu đã trở thành đệ tử kỳ cựu của Hồng Môn chúng ta. Xin chúc mừng, đích thân tôi sẽ hướng dẫn cậu tập luyện võ công.

Hơn cả sự thăng tiến bất ngờ của Nhóc và cả bệnh tình của Sư phụ, Yungmuk đang lo lắng cho tương lai của cả học viện. Hiện giờ, đồ đệ trong học viện càng ngày càng ít, kể từ khi Nhóc vào thì không còn học viên mới nữa. Phải chăng sư phụ không còn thiết tha giảng dạy nữa?

Chém Gió

Bình Luận

Share
Chia sẻ lên Facebook đê!
(Cốt truyện BnS) Cảnh mở đầu – Chương 5: Đệ tử Hồng Môn