Một lúc sau, Namsoyoo đã có mặt ở nhà Dochun. Cô nàng là mỹ nhân của làng Tre, đi đến đâu đều khiến thanh niên trong làng nhìn theo một cách mê đắm. Nhưng với Namsoyoo, cô chỉ nhìn những thanh niên trong làng bằng nửa con mắt, chỉ xem họ như nhưng người hâm mộ, luôn tỏ ra chảnh chọe, kiêu kỳ để làm họ càng ngày càng thích mình hơn.

Không một ai hiểu rõ vì sao Namsoyoo có mặt ở ngôi làng này. Dường như đó là một bí mật mà Dochun, cha nuôi của cô không muốn cho ai biết. Chỉ có Dodan, con trai Dochun là ngươi duy nhất biết về cô nàng xinh đẹp Namsoyoo nhưng vẫn chưa hiểu rõ lắm. Dodan vẫn còn nhớ rất rõ mặc dù qua nhiều năm như vậy. Đêm hôm ấy, Dochun cha anh, vốn là Đội trưởng đội Cận vệ Hoàng gia, đã về nhà muộn. Dodan rón rén đi đến ngưỡng cửa thì phát hiện cả người ông ấy đẫm máu, trên tay ôm chặt một cái bọc nhỏ. Đó là một bé gái! Gương mặt bụ bẫm của bé trắng như tuyết và rồi bé ngước mắt lên nhìn Dodan với đôi mắt tròn xoe, trong trẻo nhất mà anh từng thấy.

Dodan liền hỏi cha mình tên đứa bé là gì. Dochun thoán do dự, cau mày, và rồi trả lời ngay: “Namsoyoo, là Namsoyoo”. Và từ ngày đó, bất kể là đi đâu hoặc dừng chân ở ngôi làng nào, Dodan và Namsoyoo chưa từng tách xa nhau.

Namsoyoo gặp lại Nhóc đã tỏ vẻ vui mừng: “Ngươi vẫn an toàn, thật tốt quá. Ta đã nghe kể về những gì ngươi và Dodan đã làm với tên Gwon. Thật là dũng cảm!

Nhóc: “Cảm ơn”

Namsoyoo: Ngươi khiêm tốn quá rồi! Mọi người đều đang bàn tán về các ngươi. Thật ra dân làng đã chuẩn bị một món quà bày tỏ lòng biết ơn đối với ngươi. Đây chỉ là một tấm vệ hồn mà thôi. Ta biết nó không đáng là bao, nhưng mọi người đã cố gắng hết sức. Xin ngươi hãy nhận món quà khiêm tốn này.

Nhóc: vệ hồn là gì?

Namsoyoo: ngươi chưa từng sử dụng vệ hồn sao? Như thế cũng tốt. Ta đã lo ngươi vốn đã có một cái khiên tốt hơn. Nó hữu dụng ở nhiều phương diện: sức mạnh, phòng ngự, tốc độ. Ta không biết vệ hồn hoạt động thế nào, nhưng nó thực sự có ích cho việc luyện tập và giành chiến thắng trong các trận chiến. Ta nghĩ mọi người ai cũng muốn được gặp ngươi, thế nên cứ tự nhiên như ở nhà nhé. Hình như ngươi chưa gặp ngài trưởng làng thì phải. Ông ấy đã hỏi về ngươi đấy? Ngươi nên đến gặp ông ấy. Ông ấy vô cùng cởi mở và thân thiện. Ta hy vọng ngươi cảm thấy ổn. Nhớ chăm sóc bản thân, Đi đi!

Chém Gió

Bình Luận

Share
Chia sẻ lên Facebook đê!
(Cốt truyện BnS) Cảnh 1 – Chương 4: Hoa tre trăm năm nở một lần