Khi Nhóc vừa bước ra khỏi Phòng Hồi Phục ở Làng Tre đã nghe thấy tiếng lẩm bẩm của một ai đó. Đến gần thì biết đó là Vệ binh Làng Tre Ko Suljun – người được giao nhiệm vụ hướng dẫn nhóc bảo vệ ngôi làng ở Bờ biển Lục Lam này.

Ko Suljun: Ồ! Xin chào! Thật vui khi gặp ngươi. Nghe này, cảm ơn vì đã giúp. Ta biết ta thật thô lỗ khi chúng ta gặp nhau. Xin lỗi về chuyện đó. Trông ngươi có vẻ vẫn ổn. Đội trưởng đã tin tưởng ngươi. Vậy là đủ với ta rồi. Thật vinh dự khi được chiến đấu bên cạnh ngươi. Nhưng chúng ta phải báo cáo với “tiểu đội trưởng”, cho dù anh ta đang ở đâu.

Nhóc: Ai là “tiểu đội trưởng” vậy?

Ko Suljun: Xin lỗi! Ý ta là Dodan. Cậu ta là con của Đội trưởng và là một vị anh hùng trong trí tưởng tượng của cậu ta. Cậu ta rất vui tính nhưng vẫn chỉ là một tên lính cỏ mà thôi. Có vẻ như mỗi lần bọn Hải tặc đen tấn công, Dodan lại biến mất. Có thể chỉ là một sự trùng hợp, nhưng bọn Hải tặc đen luôn biết khi nào chúng ta thiếu quân nhu. Tôi thích một người ít nói và kín tiếng như cậu. Cậu có thể giữ bí mật không?. Tôi biết cậu ta là con trai của đội trưởng, nhưng cách cậu ta hành xử rất khả nghi. Phải không? Có khi nào Dodan là một tên gián điệp?

Nhóc: Ta không biết về điều đó

Ko Suljun: Đừng kể cho ai biết, nhưng tôi đã theo dõi cậu ta. Cậu ta rời khỏi vị trí của mình và đi về hướng biển. Cậu ta và bạn thân của mình âm thầm, lén lút như sợ bị ai phát hiện vậy. Sau đó, tôi thấy tàu của bọn Hải tặc đen tới. Tôi chạy về làng và báo cho mọi người biết. Dodan thì vẫn mất dạng. Tôi cá là anh ta lại tìm đến doanh trại Hải tặc đen.

Nhóc: Doanh trại này nằm ở đâu?

Ko Suljun: Tôi cũng không chắc bọn Hải tặc đen trốn ở đâu, nhưng chắc là ở gần đây thôi. Chắc chắn, một trong những tên hải tặc tập sự có bản đồ trong người.

Nhóc: Được rồi, ta sẽ đi tìm tấm bản đồ và xem Dodan đang ở đâu? hắn đang có âm mưu gì/

Trước khi Nhóc rời đi, Ko Suljun có vẻ một chút lo sợ nên cố nói thêm vài lời: “Ngươi sẽ đi tìm Dodan à. Cảm ơn. Nghe này, xem như ngươi chưa nghe ta nói gì”

Nhóc chỉ mỉm cười và tiến thật nhanh về phía bờ biển, nơi những tên Hải tặc tập sự đang chạy trốn. Nói về Dodan, hắn chính là người phá hoại nhất Làng Tre. Cho dù hắn là con trai của Đội trưởng Dochun, người dẫn đầu đội Vệ binh Làng Tre. Những vệ binh như Ko Suljun phải chịu đựng Dodan để làm vui lòng đội trưởng của mình, nhưng không ngăn được những lời đồn đại. Có phải đứa con không thể kiểm soát được của Dochun thật sự làm gián điệp của Hải tặc đen?

Sau một hồi tìm kiếm, Nhóc phát hiện một tên Hải tặc tập sự đang ẩn nấp sau những chiếc thuyền nhỏ nằm trên bờ. Có vẻ nhưng ăn đang thám thính điều gì đó từ ngôi làng. Nhưng vì là một lính mới nên võ nghệ của hắn chẳng có gì ngoài những đòn đánh hụt và không chút sức mạnh. Nhóc nhanh chóng hạ gục hắn và lấy từ trong túi của hắn một tấm bản đồ.

Tấm bản đồ dẫn Nhóc đi về một khu vực ở phía Tây bắc của Làng tre, nơi tập trung rất đông những tên Hải tặc canh gác cẩn thận. Tuy nhiên, bằng thuật ẩn thân, Nhóc đã nhanh chóng tiến vào được bên trong trước sự mất cảnh giác của những tên hải tặc canh gác. Một tên Hải tặc tập sự dường như phát hiện được điều gì đó:”Hm, ngươi có nghe thấy gì không?”. Một tên khác trả lời:”Huh, nghe gì cơ, ngươi bị mệt vì làm nhiều quá thôi”. Tên kia có vẻ yên tâm:”Ừ, ai có thể đột nhật vào được chứ? Chỉ là lỡ nghe được vài thứ thôi.”

Nhóc nhanh chóng ẩn nấp vào một chiếc lều cũ trong doanh trại. Bỗng nhiên, một tiếng thì thầm vang lên khiến Nhóc giật mình:”Xin chào tiếp viện, giờ thì chúng ta sẽ cho bọn vô dụng này nếm mùi. Ta là Chengun, đang làm nhiệm vụ thám thính ở đây”.

Nhóc bình tĩnh đáp lại:”Thực ra tôi đang đi săn lùng một tên gián điệp”

Chengun: Một tên gián điệp? Cậu không nói Dodan đấy chứ? Tại sao chứ? Chắc cậu hiểu lầm rồi, người lạ! Dodan là người cao quý, trung thành và tuyệt vời nhất của đội vệ binh.

Nhóc tỏ vẻ ngạc nhiên: “Ồ thật chứ”.

Chengun: Nhưng mà cậu ta cũng hơi bất đồng. Cậu ta cũng tìm được một tấm bản đồ nơi ẩn náu của bọn cướp biển và quyết định dạy cho chúng một bài học. Và bây giờ thì cậu ta đang bị nhốt trong lồng. Ta đang định tự tay cứu cậu ta ra đây. Thật đấy! Nhưng bây giờ có cậu ở đây, cậu có thể đi tiên phong.Hãy cẩn thận! Lồng của Dodan luôn bị bọn lính mới bao vậy xung quanh, bọn chúng rất dữ dằn đấy.

Gần chỗ ẩn nấp của Nhóc và Chengun là một chiếc lồng nơi giam giữ Dodan. Có vẻ nhưng đang là giờ đổi ta gác nên chỉ có 3 tên lính gần đó. Nhóc nhanh chóng gạ gục những tên lính gác và mở được chiếc lồng. Chengun có vẻ như là một tên nhác gan khi hắn chỉ xuất hiện sau lưng nhóc sau khi mọi chuyện có vẻ an toàn.

Dodan sau khi được cứu liên nhìn Nhóc nói một cách hoan hỉ:” Ngươi là ai? Đúng rồi, cha ta đã cứu ngươi đúng không, tuyệt!” Hắn tiếp tục giới thiêu về bản thân mình một cách tự hào, có phần kiêu ngạo: “Ta là Dodan, dĩ nhiên rồi! Ngươi đến vừa đúng lúc như ta dự đoán. Ta biết Suljun sẽ cử ai đó đến cứu ta mà. Cậu ta là fan hâm mộ lớn của ta, ngươi biết chứ hả? Hãy khởi động đi vì chúng ta sắp lên đường! Đúng rồi, ngươi sẽ trở thành một phần tròn kế hoạch lớn của ta.Ngay bên kia, ngươi sẽ thấy Tàu chiến của bọn Hải tặc đen. Quá nhàm chán phải không? Ta đã tình cờ nghe lén được rằng nó chứa đầy thuốc nổ và đạn dược. Ý tưởng là thế này, ta sẽ dùng đại bác nhắm vào nó rồi khai hỏa. Cả bãi biển sẽ rực sáng do công của chúng ta”.

Đó là một ý tưởng không tồi nhưng có vẻ Dodan cũng là một tên nhát gan giống Chengun vậy, hắn không hề muốn dấn thân vào nguy hiểm nên đã lựa lời nói với Nhóc: “Ngươi có thể đi. Ta đặt niềm tin vào ngươi, bạn mới. Bởi vì ngươi rất có ích, ta nhường cho ngươi vinh dự khai hỏa đấy. Cuối cùng ta đã chấm dứt được sự đe dọa của bọn Hải tặc đen. Ngươi thật may mắn, ngươi được trở thành một phần của màn kết thúc hoành tráng này.”

Chengun cũng tỏ vẻ đồng ý với ý tưởng này: “Hay đấy sư phụ Dodan, Bọn ta biết là ngươi sẽ vượt qua được chuyện này mà”.

Cả 3 người lần lượt tiến về một góc bãi biển, nơi có thể nhìn thấy một chiếc tàu khổng lồ đang đậu ở ngoài biển. Một đại pháo dường như đã được Dodan chuẩn bị sẵn mà không bị phát hiện chĩa thẳng về phía con tàu kia và chỉ cần nhờ có người đến khai hỏa. Nhóc không để mọi người chờ lâu, nhanh tay khai hỏa. 3 đợt pháo bắn ra đã phá nát con tàu ngoài biển. Và vì tàu chở pháo và đạn dược nên khi được tiếp lửa, nó đã nổ tung như những màn bắn pháo hoa, sáng cả một góc trời.

Chengun: Sư phụ Dodan, nhìn kìa, chúng ta đã làm được

Dodan bỗng giật mình phát hiện một bóng đen đang tiến đến nhanh như chớp từ hướng biển vào: “Chết tiệt, Coi chừng! Đó là thuyền trưởng Gwon.” Nhanh như chớp, tên đội trưởng Gwon này xông vào Chengun và Dodan hét lớn: “Thuyền của ta, bọn ngươi sẽ phải trả giá”. Hắn tung đòn rất nhanh nhưng không có một chút sức lực nào vì có vẻ nhưng hắn đã bị thương khi quả pháo đầu tiên rớt xuống thuyền. Dodan và Chengun dư sức chống đỡ và làm hắn bị thương nặng hơn, khiến hắn phải nhanh chóng dùng chút sức lực còn lại để tẩu thoát.

Dodan tỏ vẻ hớn hở: “Ha, ta nghĩ ta đã làm hắn khiếp sợ rồi”

Chengun: Nước đi tuyệt lắm, sư phụ Dodan!

Khi chiếc tàu lớn nổ tung, những chiếc thuyền con gần đó như tán loạn. Bọn Hải tặc đen hô to hét lớn rủ nhau tháo chạy. Thuyền chúng đâm xầm vào nhau khiến nhiều tên bị rớt xuống biển kêu cứu.

Dodan: nhìn chúng kìa, bỏ chạy như những tên chết nhát. Gwon chắc chắn sẽ rất tức giận và tìm cách trả thù. Hắn ta có vẻ như đã thoát được tầm mắt của chúng ta.

Nhóc thắc mắc: “Gwon là ai?”

Dodan: Ngươi không biết Gwon à? Được rồi, chắc ngươi từ trên trời xuống hay đại loại vậy. Hắn là thủ lĩnh của bọn Hải tặc đen trong khu vực này. Hắn khá dữ dằn đấy

Nhóc: Thật chứ!

Dodan: May là chúng ta đã làm hắn bị thương. Bình thường hắn rất khỏe. Hắn ta sẽ trở lại thôi và ta chắc hắn sẽ rất tức giận đấy!

Nhóc: Ta hiểu rồi

Dodan: Chúng ta cần tập hợp mọi người lại và chuẩn bị cho trận chiến tiếp theo. Hãy nhanh chóng trở về Làng Tre trước khi Gwon phản công lại chúng ta.

Dodan thực sự là một anh hùng trong chuyện này. Anh ta biết về những lời đồn đại không tốt về mình. Mặc dù anh ta rất mau quên và kiêu ngạo, nhưng những lời đồn đã làm tổn thương anh ta. Họ không hiểu rằng anh ta chỉ muốn trở thành một anh hùng, trở thành một người thanh niên mà cha anh sẽ rất tự hào. Đó là lý do tại sai anh ta luôn lảng vảng gần doanh trại của bọn cướp biển, và đó cũng chính là lý do tại sao anh ta bị chúng bắt nhốt vào lồng, trước khi Nhóc đến cứu.

Cả ba người cùng quay trở về Làng Tre nhưng trên đường đi, Chengun và Dodan đã mất hút từ rất sớm, để lại Nhóc một mình tìm đường về Làng Tre. Vốn không phải là người địa phương, Nhóc tốm khá nhiều thời gian hỏi han mới trở về được. Bỗng, Nhóc nhìn thấy Chengun đang đứng chờ sẵn ở sảnh làng. Tuy rất giận nhưng Nhóc vẫn xem như mọi việc đều ổn.

Vừa nhìn thấy Nhóc, Chengun cất lời: “Sao ngươi đến trễ hơn quá vậy. Cha của Dodan, đội trưởng Dochun, muốn gặp cậu ta ngay lập tức, ta nghĩ ngươi cũng nên đến đó đi. Họ đang ở Nhà của trưởng làng đó. Chọn lối đi bên trái, nó sẽ dẫn ngươi đến thẳng nhà của Đội trưởng Dochun. Chúc ngươi may mắn, ta phải trở về Bờ biển canh gác, cách đây rất xa. Chào tạm biệt”

Nhóc nhanh chóng tìm đường đến nhà trưởng làng. Trên đường đi, có vẻ như mọi việc đã ổn định trở lại. Tuy còn nhiều tốp vệ binh đi tới đi lui trong làng nhưng cư dân đã bắt đầu cuộc sống bình thường của họ. Điều này khiến nhóc rất vui.

Dochun đang nói chuyện với con trai của ông trong nhà, Nhóc vừa đến nơi thì Dochun đã tỏ vẻ như có một phần lỗi lầm gì đó: “Ngươi có sao không? Ta nghe nói ngươi đánh nhau với Gwon, thủ lĩnh bọn Hải tặc đen. Ta rất xin lỗi vì những việc làm ngu ngốc của con trai ta. Ta nợ ngươi lần này!” Dochun tiếp tục mang đến một tin vui cho Nhóc: “Ta đã cử trinh thám để tìm manh mối về Jinsoyun và bọn tay sai. Ta nghĩ rằng ả khó mà trốn được. Chẳng bao lâu, chúng ta sẽ tìm được ả thôi. Ta biết rằng rất khó khăn cho ngươi, khi đối mặt với sự mất mát của sư phụ và môn phái của mình. Hãy cứ xem ngôi làng này như chính ngôi nhà của mình. Trong lúc hỗn loạn, ta chưa giới thiệu ngươi với cả gia đình ta. Ngươi đã gặp đứa con trai thích mại hiểm của ta, Dodan. Ta cũng có một đứa con gái nuôi nữa, Namsoyoo, đã ở với ta cũng lâu rồi. Nó là người đã chăm sóc ngươi ở Phòng Hồi Phục. Chút nữa nó sẽ đến đây sớm thôi!”

(theo dõi đoạn video từ 0:36 – 1:06)

Chém Gió

Bình Luận

Share
Chia sẻ lên Facebook đê!
(Cốt truyện BnS) Cảnh 1 – Chương 3: Người hùng Dodan