Cái hang mà Lão Cho nhắc đến là Hang Bọ Cạp, nơi một con Bọ cạp khổng lồ làm thủ lĩnh cùng với bọn Cóc quỷ, cóc pháp sư là thuộc hạ. Trong một góc hang, ẩm ướt và mát mẻ, có một kho rượu được cất giấu ở đây. Khi Nhóc đến được kho rượu, một người đã vợi hét lên và xông vào tấn công:

– “Ngươi là ai! Ta sẽ chứng minh rằng, ta là môn đồ giỏi nhất của sư phụ Cho”

Nhóc chỉ cần lách qua né một cách dễ dàng bởi hắn ra ra tay như một kẻ nghiệp dư. Rồi nhanh chân đá vào mông hắn một cái khiến hắn ngã sấp mặt về phía trước. Nhóc nhận ra hắn là Bomani môn đồ của Lão Cho định tiến đến cho hắn một bài học thì hắn không biết là van xin hay hăm dọa:

– “Đủ rồi! ta chịu, ta chịu! Sao ngươi lại làm vậy? Điều này là bình thường đối với ngươi sao? Tấn công một người vô tội trong hang. Ta phản đối việc khi ta đang uống rượu và ngươi xuất hiện và trút hết bạo lực lên ta. Chà, ta sẽ không trở thành bao cát của kẻ điên lần nào nữa. Người vừa tạo ra một đối thủ lớn trong cuộc đời mình đấy, anh bạn!”

Nhóc bỗng nhiên mắc cười vì những lời của một kẻ đang say rượu hăm dọa mình. Thấy vậy, Bomani nói lớn gần như muốn khóc:

– “Đừng cười nữa! Ta nghiêm túc đấy! Ta sẽ luyện tập điên cuồng và có được cơ bắp cuồn cuộn và sau đó sẽ có bất ngờ. Rồi ngươi sẽ thấy. Phải, lần tới ngươi sẽ bị hạ gục! Ta không phải đang khóc đâu, là bụi bay vào mắt thôi! Biến đi!”

Bomani từng là học trò của Lão Cho trong vài tuần. Nói là học trò những thực chết giống kẻ đỡ đạn hơn. Lão Cho đã ra lệnh cho Bomani đi vào một cái hang hôi thối nào đó. “Đứng đây, im lặng và chờ đi” – Lão Cho nói. Nó đã xảy ra bao lâu rồi, Bomani đã ở dưới hang này lâu đến mức hắn bắt đầu nói sảng. Nhưng vì cơ hội để một lần dùng Long mạch để dich chuyển. Hắn tự nguyện chịu khổ ở nơi tăm tối này. Lão Cho nói rằng Bomani sẽ sớm được thử thách, tất cả kỹ năng và sự cống hiến của hắn sẽ được bỏ vào bài kiểm tra. Ngay cả trong trạng thái ngớ ngẩn của hắn, Bomani cũng buộc bản thân cần mạnh mẽ lên dù không thích con người của Lão Cho. Lão gọi hắn là kẻ giả vờ, nhưng Bomani sẽ luôn cúi mặt để lão già điên đó ném đi theo cách của lão ta. Hắn ta sẽ chứng minh được sự nhận nhục của mình để học cho bằng được kỹ năng Long mạch từ lão Cho.

Mặc cho Bomani xay xỉn là nói nhảm, Nhóc nhanh chóng lấy một bình rượu ngon nhất rồi mau chóng trở về tửu quán Làng Lục Bảo để gặp Lão Cho.

Lão Cho lúc này đang chờ sẵn ở trước tửu quán cho rượu về. Dường như lão đang lên cơn ghiền rượu nên cứ lóng ngóng nhìn từ phía xa. Thấy Nhóc đến, Lão hỏi ngay:

– Ngươi đã cho Bamoan – hay tên hắn là cái gì đó ta quên mất một trận đòn rồi chứ? Tốt lắm! Ahh, ngươi đã tìm thấy rượu. Ta chờ lâu quá, giờ về nhà ta nhậu thôi.

Nhóc: Bây giờ ngươi có sẵn lòng nói cho ta chỗ ở của Bát đại sư phụ không?

Lão Cho đánh trống lảng: Bát đại sư phụ? Ai? ồ, đám bát đại sư phụ đó. Bọn chúng đang ở đâu ngoài kia. Sư phụ, sư phụ…

Nhóc: Sao?

Lão Cho: Để xem, ta biết có gì đó thiếu thiếu…Ah, đó là đồ nhắm. Rượu ngon không thể thiếu đồ nhắm được. Giờ ta cần đồ ăn, đem cho ta ít đồ ăn. Ngươi thật đần độn khi chỉ mang đến rượu mà không có đồ nhắm

Nhóc: Ngươi nghiêm túc chứ?

Lão Cho: Giờ thế này, hãy nói chuyện với Lão già Jum. hãy cứng rắn lên. Lão sẽ biết được chỗ nào có thức ăn để uống với chút rượu ngon. 

Nhóc bắt đầu khó chịu với lão già quái gở này: “Có phải ta đang tốn thời gian khi ở đây?”

Lão Cho: “Cái gì, tốn thời gian của ngươi. Nếu ngươi không thích nó, cứ đi ra chỗ khác mà hỏi. Bỏ một ông già sắp chết đói. Nhìn xem ta có quan tâm không?

Nhóc dịu giọng: “Được rồi, ta sẽ đi tìm đồ ăn”

Lão Cho lại muốn hành xác người lính mới lần nữa: “Tốt lắm! Miệng ta đã được tưới rồi! Khi ngươi có đồ ăn rồi, hãy đem nó qua bên Hồ Thanh Oa. Nhà nghỉ của ta, ngươi biết đấy, hê hê!

Chém Gió

Bình Luận

Share
Chia sẻ lên Facebook đê!
(Cốt truyện BnS) Cảnh 1 – Chương 14: Tìm rượu