Lò Than là khu vực đóng quân của Vệ binh Làng Tre nằm giữa Rừng Hắc Ám. Nơi đây có vị trí đặc biệt và nhiều tài nguyên than nên được xây dựng như một căn cứ đóng quân đồng thời là nơi khai thác than để vận chuyển về Làng Tre.

Dochun cùng một nhóm vệ binh đã đến Lò Than để họp bàn điều gì đó. Hình như nhóm trinh sát mà Dochun gửi đi thám thính đã có tin tức về Jinsoyun. Nhóc lập tức lên đường đến Lò Than để biết cho bằng được tun tích của kẻ thủ ác đã giết chết sư phụ cậu.

Dochun: Ahh, nguoi đây rồi. Ta đã định gửi cho ngươi một tin nhắn. Vệ binh Làng Tre đã lần ra dấu vết của Jinsoyun.

Nhóc: Ở đâu?

Dochun: Wi Wonhong (đang đứng cạnh cùng nhóm vệ binh) sẽ tóm tắt cho ngươi một cách nhanh chóng nhất. Ta phải nhanh chóng quay về Làng Tre để giải quyết vấn đề gián điệp. Hơn nữa, muc tiêu của ta và ngươi cũng gần giống nhau, ta cũng muốn trả thù cho sư phụ. Cậu cứ tiếp tục giúp đỡ vệ binh Làng Tre chống lại bọn Hải tặc đen đi. Jinsoyun sẽ được giải quyết sớm thôi.

Vừa dứt lời, Dochun cùng một nhóm vệ binh lập tức lên đường, ông ta có vẻ khá hối hả. Về phần Wi Wonhong, hắn là một trong những người thân tín nhất của Dochun, một thành viên của đội trinh sát rất tin nhuệ mà Dochun đã cất công đào tạo.

Wi Wonhong: Đại hiệp, hãy lắng nghe thật kỹ. Đội trưởng nói rằng, Jinsoyun có thể là nguyên nhân của những tội ác ở Rừng Hắc Ám…

Nhóc: Chuyện gì đã xảy ra vây?

Wi Wonhong: Bọn ta đã tìm thấy một số thi thể bị nhấn chìm trong một nguồn năng lượng hắc ám. Những cơ thể này đã bị phân hủy, nhưng ta đoán có thể họ là những thành viên của chúng ta nằm trong đội khai thác

Nhóc: Sao ngươi biết?

Wi Wonhong: Những thi thể được tìm thấy trong Rừng Ảo Giác, một khu vực rừng rậm được canh giữ bởi hội khai thác than. Đáng tiếc là lũ quái vật trong khu vực đó gần đây đã trở nên khá manh động, cho nên bọn ta không thể ở đó lâu cho việc điều tra được.

Nhóc: Ta có thể đi điều tra

Wi Wonhong: Thật sao? Được thôi. Đội trưởng có nói với ta rằng ngươi rất hăng hái. Oh, tiện thể, nếu ngươi tìm được bất cứ manh mối nào, hãy cho những người của Hội khai thác xem trước.

Nhóc: Tại sao?

Wi Wonhong: Họ có thể nhận diện các nạn nhân và họ có thể biết đôi chút về con người của Jinsoyun. Hãy liên lạc với người tên Paso nhé!

Nhóc băng qua Rừng Hắc Ám để đến được Rừng Ảo Giác cách Lò Than không xa. Nơi đây được canh giữ bởi bon quái thú Giác Ngưu Ảo Ảnh. Bọn chúng tuy khá chậm chạp nhưng có khả năng gây ra những ảo giác khiến người thưởng cảm thấy như bị thôi miên.

Rất nhanh chóng, Nhóc có thể hạ gục bọn chúng để đến kiểm tra một thi thể đã bị phân hủy. Nhóc lại tình cờ phát hiện trong túi áo của người này một Huy hiệu của Hội khai thác. Có nhiều nghi vấn trong lòng. Làm theo lời của Wi Wonhong, Nhóc đã đem tấm huy hiệu cũ này về Lò Than tìm gặp một người tên Paso để hỏi rõ. Đây là một thanh niên lành nghề của hội khai thác, hắn đã ở trong hội nhiều năm và biết mặt hầu hết những người ở Lò Than. Thấy Nhóc có vẻ người lạ, Paso liền hỏi:

– “Xin chào, người lạ! Nếu ngươi muốn tìm một nơi để đặt than đá, chỉ cần đến kia và nói chuyện với trưởng đốc công. Hắn sẽ sắp xếp cho ngươi!

Nhóc: Ta nghĩ huy hiệu này thuộc về một thành viên của Hội khai thác, phải không? – Nói rồi chìa tấm huy hiệu ra cho Paso xem

Paso hốt hoảng: “Cái huy hiệu này…Ngươi, ngươi lấy cái này ở đâu?

Nhóc: Trong túi áo của một tử thi trong Rừng Ảo Giác

Paso: Huy hiệu này thuốc về anh trai ta, Baso. Anh ấy cùng vài người nữa của Hội khai thác đi thu hoạch trong Rừng Ảo Giác các đây vài tuần và sau đó chưa thấy trở về nhà. Ta đã biết sẽ có chuyện xấu gì đó xảy ra mà. Baso không bao giờ đi quá ba ngày mà không báo trước cả. Nhưng ngươi đừng nói với ta cả đoàn đều đã chết hết chứ, điều đó thật tàn nhẫn.

Paso bỗng òa khóc nức nở, anh trai Baso là người thân duy nhất của hắn trên cõi đời này. Nhóc chỉ biết yên lặng một lúc nhìn hắn vật vã mà thôi. Môt lúc sau, Paso đã dần bình tĩnh trở lại, hắn nói:

– Ngươi đã mang bình an đến cho anh trai ta và những người khác. Ta nợ ngươi rồi người bạn à. Ngươi cần gì cũng được, ta sẽ giúp ngươi hết sức.

Nhóc: Ta đang tìm một người tên Jinsoyun

Paso: Jin-soh-yun? Chưa bao giờ nghe về cô gái đó cả. Chờ đã, từ từ. Cô ta toàn mặc đồ đen đúng không? Rất cau có nhưng lại rất cuốn hút người khác? Nhìn có dáng vẻ thê lương nữa đúng chứ?

Nhóc: Chính là cô ta

Paso: Vài người của Hội khai thác đã bắt gặp cô ta đang lục tung quanh khu rừng trong 7 tuần vừa qua rồi. Ngươi không nghĩ cô ta là lý do khiến những lũ quỷ trong Rừng Ảo Giác bắt đầu manh động sao…?

Nhóc: Chắc rồi! Ngươi có biết nơi chúng ở không?

Paso: Phía Bắc khu rừng này. Chắc rồi, mỗi khi cô ta và thủ hạ thực hiện xong những thứ kỳ lạ rùng mình thì họ sẽ gói ghém và bay đến phía Bắc. Lần nào cũng vậy.

Nhóc: Cảm ơn ngươi đã cho ta biết thông tin này.

Nhóc vội đi tìm Wi Wonhong để hỏi thêm về địa điểm mà Paso nhắc đến, chắc chắn một người trinh sát như hắn sẽ biết rất tường tận về vị trí này

Wi Wonhong: oh, ngươi đây rồi! Ngươi đã biết được tin gì về Jinsoyun từ Hội khai thách vậy?

Nhóc: Căn cứ của Jinsoyun có lẽ nằm đâu đó ở phía Bắc khu rừng này, ngươi biết không?

Wi Wonhong: Phía Bắc đảo…hmm, Nếu ta được đặt cược thì, ta sẽ nói rằng Jinsoyun đang ở Đại Mạc

Nhóc: Đường nào đến đó?

Wi Wonhong: Ồ, chúng ta sẽ không đi đâu cả. Vùng Đại Mạc quá rộng lớn để tìm kiếm một mình. Ta có vài tên gián điệp trong vùng đất đó. Ta sẽ nhờ họ để mắt đến Hoa Hồng Đen Jinsoyun! Mặc khác, ngươi nên ở lại Làng Chài Ô Nhiễm thì tốt hơn. Jinsoyun đã viếng thăm vài chuyến ở đó, có khả năng ả sẽ quay lại. Đừng mất hi vọng. Có thể mất vài tuần hoặc vài tháng để tìm tung tích của Jinsoyun đó. Kiên nhẫn đi

Nhóc nói vẻ gượng ép: “Ta sẽ thử”

Wi Wonhong: Tốt lắm, giờ ta sẽ dò thử những liên lạc ở Đại Mạc. Chúc ngươi may mắn!

Nhóc không để ý là này giờ Ha Jungwang đã nghe hết câu chuyện của Nhóc và Wi Wonhong. Hắn tỏ vẻ thương cảm với tình hình của Nhóc, ai ở trong hoàn cảnh này cũng muốn tìm kẻ thủ ác trả thù cho sư phụ càng sớm càng tốt. 

– “Vui lên nào, hôm nay là ngày may mắn của ngươi đó. Ta nghĩ bọn ta sẽ cố gắng hết sức để giúp ngươi” – Ha Jungwang an ủi Nhóc.

– “Ngươi giờ đã là bạn tốt của cư dân Làng Tre và ta sẽ giúp ngươi việc này. Ta biết được một nguồn tin gần hơn so với Đại Mạc mà người đó có thể giúp ngươi tìm ra tung tích của Jinsoyun. Người đó tên là Pundihay, hiện hắn đang ở Làng Lục Bảo. Ngươi hãy đến đó tìm hắn, chăc chắn hắn sẽ biết thông tin về Jinsoyun đó.

Nhóc: Cảm ơn ngươi nhiều làm, ta sẽ đi ngay.

Chém Gió

Bình Luận

Share
Chia sẻ lên Facebook đê!
(Cốt truyện BnS) Cảnh 1 – Chương 12: Sâu thẳm trong Rừng Ảo Giác