Làng Chài Ô Nhiễm nằm trong vùng đất Rừng Hắc Ám ở phía Đông Rừng Người Chết. Đây là một ngôi làng ven biển nhỏ tập trung vài gia đình sống bằng nghề đi biển, chài lưới. Nhưng có vẻ như tai họa đang ập đến nơi yên bình này. Nhóc vẫn chưa hiểu được chuyện gì xảy ra với vùng đất này, Đội trưởng Dochun đã tập trung lực lượng ở đây dường như để chống lại một thế lực nào đó. Những thắc mắc cứ len lỏi trong đầu Nhóc. Chợt, có tiếng kêu cứu vọng lại:

– “Giúp..giúp với…làm ơn!” – một người dân đang nằm thoi thóp bên cạnh 2 xác chết khác. Có lẽ anh ta là người sống sót duy nhất sau cuộc tập kích đẫm máu.

Dân làng bị thương thở hổn hển, vừa khóc vừa nói:

– “Gai đình của ta…còn ở trong làng. Hãy đến cứu họ!”

Nhóc: Chuyện gì đã xảy ra vậy?

Dân làng bị thương: Bầu trời đã trở tối. Tối hơn thứ ta đã từng thấy. Và rồi những dân làng…họ đã thay đổi. Làm ơn, xin hãy giúp họ. Ta cầu xin ngươi đó! Mất hêt, ta đã mất hết rồi.

Nhóc vẫn chưa biết thực hư thế nào. Cậu dìu người dân bị thương kia vào chỗ an toàn, để lại bình thuốc và rời đi ngay sau đó. Men theo con đường mòn vào làng, Nhóc cảm thấy có vẻ trĩu nặng, âm u chắc chắn đã có chuyện lớn gì rồi. Và, trước mắt Nhóc là hàng chục thây ma của những người dân lương thiện đang xâu xé những xác chết khác, cảnh tượng còn kinh dị hơn những con xác sống đi lang thang trong Rừng Người Chết. Một thây ma dân làng ào đến tấn công nhưng Nhóc đã kịp né. Nhóc không giết họ mà thay vào đó là bỏ chạy sâu vào làng để xem tình hình ra sao.

Nơi đây không cô đơn, Đội trưởng Dochun cùng với Vệ binh của mình đang cố gắng khống chế đám thây ma dân làng, cứu chữa những người chưa bị biến đổi đang bị thương. Nhóc không nói một lời nào mà cũng nhanh chóng cùng vệ binh tìm và hỗ trợ những dân làng tuyệt vọng đang kêu cứu.

Mất cả buổi cứu người, cuối cùng mọi việc có vẻ tạm ổn. Những tiếng kêu cứu la hét giờ không còn nữa. Những thây ma dân làng cũng được nhốt lại ở khu vực riêng để họ không làm hại thêm một ai nữa. Nhóc bắt đầu cảm thấy thấm mệt và tìm đến một ngội nhà ở vùng cao nhất của Làng Chài Ô Nhiễm nghỉ mệt.

Bỗng, một Vệ binh Làng Tre tên Gungwon đến vỗ vai: 

– “Người là người chiến binh đến từ Thiên Đỉnh. Rất hân hạnh được gặp ngươi!

Nhóc: Tình hình sao rồi?

Gungwon: Hoàn toàn hỗn loạn. Ta làm Vệ binh hơn một thập kỷ rồi và ta chưa từng thấy thứ nào như thế này.

Nhóc hơi ngạc nhiên: “Ai đã gây ra chuyện này?”

Gungwon: Không biết nữa. Những thông tin bọn ta thu thập được từ những người sống sót lại không mấy hợp lý cho lắm. Họ nói một làn sương mù lạ phun ra cát và bắt đầu biến mọi người dân làng thành những thứ đó. Tất cả dân làng đều bán mạng bỏ chạy. Có người nhìn thấy bóng của một người đàn bà cao kều kỳ lạ đã biến mất trong hang động bãi biển.

Nhóc: Người phụ nữ này mặc đồ đen đúng không?

Gungwon: Ta đoán thế. Cao, da trắng, đồ đen, tóc đen. Sao thế?

Nhóc đã đoán ra người đó là ai. Không nói một lời, Nhóc lập tức đi về hướng hang động bãi biển, nơi người dân ở đây gọi là Động Ô Nhiễm, không một ai dám đến gần. Gungwon có vẻ ngạc nhiên vì sự rời đi không một lời từ biệt của Nhóc: “Này, chờ đã, Đội trưởng bảo là hãy ở lại trên bãi biển”. 

Động Ô Nhiễm nằm dưới một ngôi nhà hoang ở Làng Chài Ô Nhiễm, từ nhiều năm nay, không một người dân nào dám đến đây vì những lời đồn nơi đây bị nhiễm tà khí, là noi sinh sống của các sinh vật lạ có thể giết người. Nhóc tiến sâu vào trong hang dường như theo một tiếng gọi nào đó văng vẳng bên tai. Những Thạch nhân nhiễm tà khí ở khắp nơi trong hang đuổi theo Nhóc đến tận cùng. Nhưng tất cả đã bỏ chạy vì cuối hang có sự xuất hiện của một người.

Đó là Jinsoyun. Cô ta đã chờ sẵn Nhóc ở đó!

Jinsoyun: Vậy ra ngươi vẫn còn sống. Thật thú vị. Nhưng trước tiên, một món quà cho ngươi.

Ả lập tức gọi ra một Thạch nhân khổng lồ nhiễm tà khí. Hắn rất hung tợn với thân hình khổng lồ của mình. Nhưng lúc đó, Dochun đã chạy đến kịp lúc, hét lớn vào mặt Nhóc: “Lùi lại, việc này không dễ dàng đâu”

Nói rồi Dochun nhanh chóng xông vào tấn công con thạch nhân này. Nhóc cũng không ngần ngại vào giúp Đội trưởng một tay. Con Thạch nhân khổng lồ này cũng không phải tay vừa. Hắn gọi ra hàng trăm thạch nhân nhiễm tà khí con khiên Nhóc và Dochun không kịp trở tay. Tuy nhiên, bằng thân thủ của những người có võ nghệ cao cường, cuối cùng cả 2 đã tiêu diệt xong thạch nhân mẹ và thạch nhân con. Lúc này, cả 2 vẫn còn thở hỗn hễn.

– “Đại hiệp, ngươi không bị thương chứ?” – Dochun có vẻ lo lắng. Ông nói tiếp: “Hang động này nồng nặc mùi tà ác. Ngươi không nên ở đây”.

Nhóc: Ta đuổi theo Jinsoyun

Dochun: Là người đã sát hại sư phụ chúng ta sao? Ta nghi ả là người nhúng tay vào chuyện này đó. Nhưng ưu tiên hàng đầu của chúng ta là phải thoát khỏi cái hang này. Hãy dùng súng phun lửa, hãy mở đường bằng lửa. Giờ hãy theo ta, hãy dùng chiếc súng bắn lửa này.

Nói rồi, Nhóc nhận lấy chiếc súng phun lửa từ tay Dochun. Đây là lần đầu tiên cậu được dùng súng nên có vẻ rất thích. Hang động này có quá nhiều thạch nhân nhiễm tà khí và chỉ có cách dùng súng phun lửa mới tiêu diệt hết bọn chúng. Cuối cùng cả hai cũng thoát được Động Ô Nhiễm và trở về ngôi nhà trên đồi cao ở Làng Chài Ô Nhiễm, nơi đóng quân tạm thời của đội Vệ Binh Làng Tre cứu giúp dân làng.

Dochun: Động Ô Nhiễm là nơi giao thoa giữa 2 vương quốc, nhưng giờ bọn ta đóng nó lại rồi. Người đã thử nói chuyện với Jinsoyun chưa

Nhóc: Yigan đã nhờ ta mang tin tức của Hải tặc đen

Dochun: Những giao kèo gần đây với bọn Hải tặc đen hơi rắc rối một tý. Chắc chắn trong số chúng ta có gián điệp. Người phải mau chóng đến Lò Than trong Rừng Hắc Ám. Xung đột dường như mới chỉ diễn ra thôi. Hãy nhớ, Đại hiệp, tiếp tục luyện tập và khôi phục sức mạnh của ngươi. Chỉ có như vậy thì ngươi mới có thể đối mặt với Jinsoyun.

Chém Gió

Bình Luận

Share
Chia sẻ lên Facebook đê!
(Cốt truyện BnS) Cảnh 1 – Chương 11: Đi câu cá