Nhóc, sau trận chiến ở Thiên Đỉnh đã bị rớt xuống nước và may mắn được Dochun cứu nhưng vẫn bất tỉnh. Ông ấy đưa Nhóc về Làng Tre để chữa trị trong phòng hồi phục. Người có trách nhiệm chăm sóc cho “vị khách lạ” là Namsoyoo, người con gái xinh đẹp nhất Làng Tre.

Namsoyoo đã được Dochun nuôi dưỡng từ thuở ấu thơ. Cô từng gọi ông ấy là cha, nhưng Dochun lại không cho phép gọi như thế mà thay vào đó là “Chú” hoặc “Thúc thúc”. Không màn đến danh phận, Dochun nuôi nâng Namsoyoo với tất cả tình cảm của một người cha. Cứ như thế, thời gian trôi qua, Namsoyoo trở thành một thiếu nữ, Dochun cảm thấy rất nặng lòng, một mối lo cứ đè nặng lên trái tim của ông ấy. Namsoyoo chưa bao giờ cảm thấy mình là người của làng này. Cô ấy như một chú chim luôn căm ghét chiếc lồng vậy.Chẳng khi nào cô ấy cảm thấy vừa lòng với cuộc sống ở ngôi làng này. Nhưng, người lạ đến từ đại dương, một nơi cách xa nơi này đã làm dấy lên trong long Namsoyoo ước muốn được phiêu lưu khắp nơi.

Namsoyoo: Ngươi đã bất tỉnh rất lâu. Ngươi cảm thấy khỏe lên không? Ngươi có sao không? Ôi trời ơi, ta không thể tưởng tượng được những việc người đã phải trải qua. Ta là Namsoyoo, ta sẽ báo cáo với chú rằng ngươi đã tỉnh rồi

Nhóc: Ông ấy là ai?

Namsoyoo: Ngươi không biết Đội trưởng Dochun thật à? Ông ấy là người của Hồng Môn giống như ngươi vậy. Ông ấy đã rời khỏi Thiên Đỉnh từ rất lâu rồi, nhưng ở đây thì ông ấy là một huyền thoại. Ông ấy là Đội trưởng đội vệ binh Làng Tre, đang chiến đấu chống lại bọn Hải tặc đen. Chú lúc nào cũng chiến đấu cả. ta sợ rằng một ngày nào đó, ông ấy không quay trở về nữa. Bọn Hải tặc đen đã tràn lên bờ biển rồi! Ta lo lắm. Ước gì chúng ta có thêm chiến binh. Trời ạ! Đây có thể là sự kết thúc

Nhóc: Ta có thể chiến đấu!

Namsoyoo: Thật chứ? Cảm ơn ngươi, nhưng phải cẩn thận đấy. Nhanh lên, mọi người đang ở ngoài đó! Đừng quên mang theo vũ khí. Suljun có thể sẽ giúp ngươi biết mình phải làm gì. Ông ta đang ở ngay ngoài căn phòng này.

Ngay khi Nhóc rời khỏi căn phòng, ngay lập tức nhìn thấy So Suljun đang chờ sẵn ở bên ngoài. Hắn cất giọng: “Này! bên đây này! Di chuyển qua đây nhanh lên”, rồi một cách từ từ nói: “Lính mới hả? Chúc mừng người nhưng ta không có thời gian cho những điều vô nghĩa. Hãy tỏ ra có ích và giao những hòm đạn dược này cho Gungwon trước khi tất cả mọi người chết hết. Nhanh lên đi, chúng ta phải cứu Làng Tre thoát khỏi tay bọn cướp bóc bẩn thỉu này.

Nhóc nhanh tay khuân những hòm đạn dược một cách khó khăn vì chúng rất nặng. Trên đường đi ra bờ biển Làng Tre, Nhóc thấy rất nhiều cư dân làng cũng hối hả với những thùng đan dược tiếp tế này. Không khí ở đây cứ không đang ở thời chiến tranh vậy. Các vệ binh Làng Tre liên tục hét lớn: “Bọn Hải tặc đen này đến nhàm bãi biển rồi. Đạn dược đâu, hãy bắn bọn chúng ngay khi chúng vào đủ tầm.”

Gungwon đang chớ được tiếp tế đạn dược, thấy Nhóc có vẻ là người lạ nên cất giọng hỏi trước: “Tuyệt lắm, chờ đã, người là ai vậy? Ngươi là đồng môn với Đội trưởng sao? A ra thế, Ngươi đã mất ý thức và sống dở chết dở mấy ngày liền, giờ không sao rồi chứ? Nếu người giỏi chỉ bằng một nửa của Đội trưởng thì sẽ giúp ích được nhiều đấy. Đội trưởng Dochun là người đã vướt ngươi lên khỏi mặt nước. Chạy qua đó và thể hiện lòng biết ơn đi”. Nói rồi Gungwon chỉ tay về phía bờ biển: “Đằng kia kìa, thấy không? Người đủ sức đấu với 100 tên Hải tặc đen đằng kia chính là Đội trưởng Dochun. Ta có thể thấy được người đang nóng lòng muốn đánh nhau! Ông ấy là một chiến binh mạnh mẽ, nhưng ông ta cũng cần trợ giúp.

Nhóc tự tin:”Chắc rồi, ta sẽ giúp”.

Gungwon: Ta rât thích thái độ của ngươi. Giờ thì ra bãi biển và giúp một tay nào. Sunjun và Yuhun vừa đi vài phút trước. Họ sẽ giúp ngươi.

(Theo dõi video từ 0:00 – 0:22)

Chém Gió

Bình Luận

Share
Chia sẻ lên Facebook đê!
(Cốt truyện BnS) Cảnh 1 – Chương 1: Từ dòng nước